23:50

In your dearest memories, do you remember loving me?

Was it fate that brought us close and now leaves me behind?

Tận trong những ký ức thân thương thẳm sâu nhất, liệu em có nhớ rằng từng yêu tôi?

Có phải định mệnh, mang chúng ta lại gần nhau và giờ đây để lại tôi phía sau hay không,em?

————————–

Hình như người tôi thích giận tôi.
Định viết một vài dòng từ mấy hôm rồi, nhưng trưa nay nhận được quà tặng của Sou, bản dịch của Melodies of life, đọc được đôi câu này, mới lọ mọ đi viết.
Đại khái thì, tôi thấy người ấy đáng yêu.
Từ khi mới quen đã thấy thế. Biết, thì biết từ lâu lắm rồi, nhưng quen thì mới được vài năm trở lại đây. Những ấn tượng ban đầu khi mới biết thì không đẹp đẽ lắm, nhưng đấy cũng không phải lí do để tôi không thấy người đấy đáng yêu khi mới quen ~
Từng phải thú thật nhiều lần là tôi không biết yêu, như bao nhiêu Xử Nữ khác thôi, hãy gọi đó là hội chứng Virgo cho tâm hồn “thuần khiết” của tôi~ Cho nên, thực ra thì tôi không dám khẳng định mình yêu người đó ( Sợ thật, trong khi tỏ tình như đúng rồi) cũng không dám nói mình là người thích người đó nhất, nhưng, một cách cổ điển và khuôn sáo đi, người đó là người toi thích nhất ở thì hiện tại.
Đôi khi thì cũng tự hỏi một chút lòng mình. Tôi quan tâm đến cảm nhận của người đó. Thót tim khi biết người đó đang ở trong bệnh viện vì một vài lí do…. Vui vẻ đến mức không thể ngừng cười khi nhận được quà từ người đó. Suy nghĩ trăn trở về việc tặng quà cho người đó… Và ngu ngốc chạy đi post một số câu nhất định vào một số thời điểm nhất định với hy vọng đại khái việc đó có một vài ấn tượng đủ để trở thành kỉ niệm để khi nhớ lại có thể mỉm cười.
.
.
.
.
.
.
Cơ mà nhiều khả năng là nụ cười đó không thành rồi, có khi lại đã biến thành một cái nhíu mày khó chịu.

“Tận trong những ký ức thân thương thẳm sâu nhất, liệu em có nhớ rằng từng yêu tôi?”
.
Nghe nhiều hoài niệm nhỉ?

Posted in Cảm, Lan man | Tagged , , | Để lại phản hồi

Valentine

Vừa nhận được quà Valentine bản Demo.
Thực sự bị vui sướng ah ;A;
Nguyên ngày nay ton ton khắp trg đến đường, chả được miếng Chocolate nào vào miệng, đến hàng phát chẩn cũng vì “thù hằn cá nhân ” mà không có được, có tí buồn.
Thiệt ra mọi năm không quan tâm đến 14.2 lắm, nhưng năm nay chắc do không khí của dân tình xung quanh, nên lại đâm ra để ý.
Muốn có người yêu hờ!!!!
Đó là mong muốn mãnh liệt ngùn ngụt cháy suốt từ nhiều tháng nay!!!!
Nhưng người yêu hờ đâu có dễ kiếm như vầy – -” tìm đâu trong biển người một người để bày tỏ tình cảm, để quan tâm và để được quan tâm, nhưng không cần phải chịu trách nhiệm về nhau, và cũng đủ lí trí tỉnh táo để không phải trả giá bất kì gì cho nhau~
Thế nó mới vẫn single đến bây h.
Và Valentine vẫn đi với hội độc thân từ bao năm nay ~~~~~

Posted in Lan man | Tagged , | Để lại phản hồi

Lảm nhảm

Đối với tôi, xưa nay, tình cảm vẫn là một thứ thất thường khó nắm bắt.
Tôi không dám tự nhận chính mình có thể khống chế được cảm giác của người này người khác đói với chính mình, đây, thực ra là một lẽ tự nhiên. Nhưng có đôi khi nó lại khiến tôi bất an.
Bất an là một trạng thái khiến cho tôi cảm thấy tồi tệ nhất. Còn hơn cả thất vọng và thất bại. Bởi nó không rõ ràng, nó khiến tôi chênh vênh giưa những lựa chọn giữ hay bỏ, theo đuổi hay buông tay. KHông thể tự đưa ra một quyết định chính xác cho chính mình là chuyện khiến tôi out of control, chặc vậy.
Cảm tình, thực sự là một thứ kì lạ.
Khi tôi không cần, đột nhiên nó ngồn ngộn tiến đến, cố tình chiếm mãn đầu óc tôi và là tôi cảm thấy phiền hà, rối rắm.
Lại có nhưng khi, tôi cảm thấy nó từng ti từng lũ vội vội vàng vàng vuột khỏi bàn tay mình mà chính mình không cách nào hơn là trở mắt đứng nhìn. Tôi lại khổ sở và đa tâm suy nghĩ thật nhiều, kết cục cũng lại là hoang mang rối rắm.
Người ta vẫn nói, ăn ở như bát nước đầy, ở với nhau lâu ngày sẽ sinh tình, tình cảm theo thời gian mà tích lũy.
Nhưng là, lại có một ngả khác, nói rằng thời gian có thể mờ phai tất cả, cảm tình cũng không nằm ngoại lệ. Tôi, thấy tình cảm của người ta có lẽ giống con lắc đơn, khi mới bắt đầu thì chuyển động và va chạm một cách mạnh mẽ , cuồng nhiệt, nhưng bằng vào sự kéo dài của thời gian, sẽ xảy ra ma sát với không khí. Phải rồi, lực không tự nhiên sinh ra cũng không tự nhiên mất đi, nó chỉ chuyển từ dạng này sang dạng khác, vì thế mà con lắc đơn dần dần sẽ phân tán lực của mình, chuyển động và va chạm cũng chậm dần, nhẹ dần đến dừng hẳn…
Mk, điên thật rồi, tự nhiên nói mê sảng gì thế này không biết ?!??
Tôi, quả nhiên là đang rất mê mang.

Posted in Lan man | Tagged | 2 phản hồi

Trẻ con

Đang nghe nhạc Trịnh.
Mình bị ghét trẻ con.

Vô trách nhiệm.
Vô tâm.
Vô ý thức.

—–

Không thể nào thik chúng nó được

Posted in Nhạc | Tagged | 1 phản hồi

Buổi chiều

Hôm trước có đi cà phê với cô (cậu ~) bạn, nói vu vơ về cuộc đời, về cách sống của mỗi người.
Tôi không chủ ý nói nhiều, cũng không dám nghĩ ý kiến chủ quan của mình mình sẽ có bao nhiêu nặng trong lòng người nghe. Chúng tôi nói về một số người bạn của chung hai đứa, về những cách sống và cách nghĩ. Bạn tôi hầu hết đều là những đứa có chí tiến thủ lắm. Học nhiều và coi trọng việc học. Nhiều khi tôi ngẫm, cũng không hiểu tại sao một đứa mơ hồ lúc nào cũng bay bay bổng bổng như mình lại chơi, thậm chí là tương đối thân, với những đứa như thế được ?! Trái cực thì hút nhau chăng ? *cười*

Tôi có nói, giả như hôm ấy là một buổi chiều, trời nhẹ nắng trong, gió ôn hòa và mây lơ đãng, thì chắc chắn là tôi khi ấy hẳn sẽ bỏ công việc hoặc bỏ lớp học ( hay bất kì cái gì tương tự) để đi dạo trên triền sông, nghe gió mơn man trên mặt, ngửi mùi nước tinh tinh và trầm mình cùng từng tia nắng mặt trời đang dần ảm đạm. Tôi cho đó là một cách sống, một cách hưởng thụ nhân sinh. Tôi nghĩ trong trường hợp ấy, các bạn tôi sẽ không làm như tôi, việc học vẫn là việc học, việc làm vẫn là việc làm, không ai bỏ ngang bỏ dở đi dạo vu vơ chỉ vì… một buổi chiều.
Bạn tôi thừa nhận điều đó.
Cô ấy nói :” Ở đời, người ta hơn nhau ở cái chăm chỉ ấy”
Tôi thừa nhận điều đó.

Nhưng từ rất nhiều ngày của cái ba năm mà giờ tôi tưởng chừng như đã xa mình đến mù mịt khó phân đấy, tôi càng muốn quí trọng hơn, không phải là cái tương lai sau này chưa nhìn rõ hình rõ dạng, để rồi lao đầu vào công việc học hành. Cái tôi khi đó ( và bây giờ vẫn thế) quí trọng hơn cả đó là giờ khắc ấy, khoảnh khắc ấy, chỉ có một buổi chiều như thế, không phải sao ? Nêu hôm nay cuốn và công việc, thì buổi chiều ngày mai sẽ không còn như buổi chiều ngày hôm nay nữa. Hoặc giả có giống như, thì lòng người cũng đã không còn được như xưa.
Có lẽ tôi là loại lãng mạn không thực tế, chỉ mải mê đi tìm cái vô định hình, cái dòng cảm xúc miên man mà lại quá đỗi mơ hồ trong tâm tưởng, cho nên mới để vuột mất thật nhiều thật nhiều những gì là chân hình, chân dạng, những gì thực thật ở đời. Tôi tự hỏi, liệu cứ sống mơ màng như vạy có được hay không ? Hay đẩy mình vào thực tế mới là tốt nhất ?
Tôi không chọn lựa được. Cho nên tôi nghĩ, trên phương diện này, không dung hòa được cả hai, tôi thấy mình là người thất bại.

Nhưng một buổi chiều, một áng mây, vài tia nắng nhạt và dòng nước khiết của bờ sông, có lẽ lựa chọn lại một lần tôi cũng không nguyện thay đổi.

=====

Uhm, thầy Quân vẫn thường chê màu của tôi nát, không tạo được mảng, rối, cần phải học tập lại nhiều, làm tôi buồn lắm đó, run lắm đó. Bài thi làm xong cũng tự tự ti ti, không dám chắc. À, bây h thì biết điểm rồi ~ Trường chưa công bố điểm chuẩn, nhưng 38.5 thì chắc cũng vào được top 30 thôi ~ Không lo trượt ~
Thật muốn đến và kể cho thầy nghe quá đi ~ Màu em được 8,75 nè thầy ~

Posted in Lan man | Tagged | 5 phản hồi

Nói về hội họa

Có tí buồn.
Tôi có vẻ không phải người có năng khiếu. Học màu đc 4 buổi thì bài bị chê mất 3, hẳn nhiên k thể tính là thành công đi = =.
Có những khái niệm cho đến rốt cuộc, tôi vẫn k cách nào bắt mình hiểu được. Không được đặt điểm sáng lên đầu tranh, không được tạo nét, phải tạo mảng, không được AB, không được CD….

Có lẽ đúng là tôi không có năng khiếu về màu sắc thiệt. Cái tự do bốc đồng của tôi chỉ thỏa mãn chính mình mà không theo một chuẩn mực cái đẹp nào hết.Tôi nghĩ mình khó mà đậu nổi kì thi này quá . Tôi ngạc nhiên vì nhiều khi, chính mình lời chê thì nhận được quá nhiều trong khi lời khen thì chả có là bao nhiêu, thế mà vẫn dạn dày lao vào hội họa. Có lẽ tôi cũng tự cho mình được hai chữ ” can trường” đấy chứ nhỉ? Bởi, tôi ghét sự tự ti. Dù sao, tự ti từ đầu đến cuối cũng có giải quyết đc vấn đề j đâu ? Không phải sao ? Và, nếu không có tự tin, cuộc đời tôi giờ này có lẽ còn giẻ rách hơn cả hiện tại, cũng chẳng biết đc…

Dạo này được nhận hơi bị nhiều đả kích. Rốt cuộc chính mình đã thành công những gì, để cho người ta nghe mình nói thì nghĩ là tôi đem thành công của mình ra để hạ thấp giá trị của người ta? Bản thân tôi tự thấy cuộc đời mình thất bại nhiều hơn thành công, những gì bất như ý nhiều hơn hợp ý. Giả như có thành công, cũng không phải do từ trên trời rơi xuống, đều có những cái giá tương xứng phải bỏ ra đấy chứ?

Sống thì dễ, nhưng sống mà không mệt mỏi và thất vọng thì khó quá.
Có lẽ tôi nên bớt nghĩ đi để đầu óc đc giải lao .

Posted in Lan man | Tagged , | 1 phản hồi

Mấy hôm nay trời mưa…

Liền trốn học ngồi cái ru rú trong nhà gần tuần liền.
Đọc đam mỹ.
Vẽ.
Ăn.
Ngủ.
Lại đọc.
Lại vẽ.
Lại ăn, lại ngủ.

Thật tình cuộc sống như vậy kì thực cũng không tồi. Bình lặng và… chẳng có gì cả.
Tôi không nghĩ mình sẽ như vậy được nhiều lâu. Nhưng đến lúc nào hay lúc dod đi. Tôi muốn thả cho mình chênh vênh lười nhác thêm ít lâu.
Có đôi khi, phải nói là ngạc nhiên về cách người khác nhìn về mình. Có những người sống quá nửa đời, nhưng sao tầm nhìn lại hẹp hòi đến thế? Hôm trước, một người nọ nói với tôi:” tại sao không ở lại Nhật luôn cho sướng? Về Việt Nam đã thấy khổ chưa?” Tôi không có ý định nhiều lời tranh cãi. Chỉ là tôi ngạc nhiên. Thật ngạc nhiên. Người đã sống một nửa cuộc đời rốt cuộc đã đưa ra kết luận như vậy sao ? Vậy đến khi tôi bằng tuổi người nọ, đầu óc tôi cũng sẽ thành như vậy sao ? * cười* tôi biết là sẽ không như thế mà~

Chị tôi nói, không nên sinh con vào năm Thìn-năm con rồng, vì con rồng là cái con không có thật, cho nên những người sinh năm rồng người ta sống lơ lơ đãng đãng, khác người lắm. Tôi nên cảm ơn chị tôi vì đã không dùng thẳng cụm từ “ngu ngơ” vào câu nói vì nể mặt tôi đang ngồi ở đó? Hay nên giận dỗi hùng hổ vì chị nói xấu… năm sinh của mình ? Thật tôi chưa bao h để những chuyện mê tín tử vi nặng trong lòng bao giờ. Tôi cũng không cho cuộc sống của mình như thế là thất bại hay một kiểu lãng lãng lơ lơ nào đó. Tôi sống vì bản thân tiêu dao tự tại. Nói thật, tôi không cảm thấy lãng mạn và đặt cao lòng tự hào bản thân lên trên nhiều thứ thuộc loại vật chất tiền tài thì có gì không đúng. Nhưng vì thế mà tôi khác những người sống quanh tôi ?!

Lại nói, chị dâu tôi tâm sự, chị là người lãng mạn, thích quan tâm người khác và muốn người khác quan tâm mình. Chị yêu chồng. Với chị, lãng mạn có khi là hai đứa cùng nhau đi hóng gió ở câu Long Biên, bến Hàn Quốc (??!) là thỉnh thoảng cùng nhau đi coi phim, là những biểu hiện ân cần và quan tâm nhỏ nhặt thường ngày. Tôi giật mình. Chị dâu tôi, không nghi ngờ gì, chắc chắn là một người phụ nữ bình thường với những toan lo hạnh phúc cũng đời thường giản dị. Chị yêu chồng, cũng không muốn gò ép thúc ước chồng. Nhưng chị chịu không nổi chồng chị có tình nhân bên ngoài hay mở lời à ơi một vài cô bé khác. Tôi càng giật mình.

Thôi rồi.
Tôi đành nhận mệnh.
Có lẽ đúng là tôi đã lơ lửng hơn nhiều so với một người bình thường.

Tôi tự nhận mình cũng là người lãng mạn.
Lãng mạn của tôi là trong một ngày mưa rả ríc, ôm bảng vẽ ngồi bên hiên nhà, lẳng lặng vừa vẽ vừa nghe một Giọt Mưa Thu của Đặng Thế Phong, một Ướt Mi của Trịnh… Lãng mạn của tôi là trăn trở hàng giờ chỉ bởi một đôi câu ” Nhân diện bất tri hà xứ khứ, Đào hoa y cựu tiếu đông phong.” của Thôi Hộ. Lãng mạn của tôi là nhận được một bó cúc đại đóa vàng rượi vào một ngày mà tôi cho là trọng đại. Lãng mạn của tôi là những điều mơ hồ lửng lơ không đầu không kết, chỉ là, nó khiến lòng tôi xao động, như Dòng Sông Một Bờ kia chẳng hạn.
Tôi không yêu ai quá. Càng không hội quan tâm cái gì chung thủy hay không. Có khóc có cười.

Tôi nghĩ lãng mạn là vỏ bọc tốt cho sự vô tình mà mình thừa thãi.

Hẳn vậy.

Đang muốn vẽ Dòng sông một bờ.

Có một dòng sông mang tên em,
Dòng sông anh tự đặt
Xin mùa thu chiếc lá làm thuyền.

Có một dòng sông trôi vào lãng quên,
Nước trong như nước mắt
Điều chưa đến mà sao thấy mất?

Có một dòng sông chỉ có một bờ,
Phía bờ kia quay mặt.
Dòng sông anh không qua được bao giờ…

-Nguyễn Khắc Thạch-

Ai nguyện cùng ta vẽ một dòng sông nước mắt ah ?

Posted in Họa, Lan man, Nhạc | Tagged | 1 phản hồi