Một thế hệ với cái TÔI khổng lồ

Tôi hơi bất ngờ, buồn, và buồn cười.

Tôi nhớ, tôi nhận lời vẽ Diễm Quỷ, đó là sau một khoảng thời gian không dài không ngắn, nhưng cũng khá chống chếnh của mình. Tôi sống tuỳ hứng, dựa vào cảm xúc nhiều, nên đôi khi cũng cảm thấy cuộc sống thật khó khăn. Nhưng đến một chừng mực nào đó rồi thì tự nó sẽ lại cân bằng lại thôi. Tôi thích nghệ thuật tạo hình nói chung và hội hoạ nói riêng. Không bằng ai, nhưng cũng đủ hạnh phúc để vẽ những gì mình muốn và mình thích.

Tôi nhận lời vẽ Diễm Quỷ.

Lận đận kể cũng phải hơn hai năm rồi, nhiều người bạn cũng cực lực quảng bá tôi đọc Diễm Quỷ. Nhưng tôi đều từ chối. Vì tôi nghĩ giản đơn, truyện ngược mà nổi tiếng đến thế thì chắc hẳn là đau lòng lắm. Nếu là cái tôi hừng hực và không biết sợ của 5,7 năm trước, chắc chắn tôi sẽ lao vào không suy nghĩ, giống như, dù hơi khập khiễng, cái cách tôi đã lao vào những Hồng Lâu Mộng, Trăm Năm Cô Đơn … của thời tuổi trẻ. Nhưng giờ thì không được phong độ như thế nữa rồi, cái gì đau đớn quá, thương tổn nhiều quá, bi kịch quá, tôi chối từ. Bởi cuộc đời vốn đã quá dư những nhọc nhằn, cay cực. Còn thêm nữa làm chi nhiều những câu chuyện đắng lòng để rồi lại  nặng trĩu trong tâm trí. Nhưng mà rốt cuộc, có lẽ cũng là có chút duyên. Tôi lại nhận lời vẽ Diễm Quỷ. Lật đật chạy đi đọc một tác phẩm mà mình lỗi hẹn cả đến hai năm trời.

IPM ngỏ ý muốn đưa bản dịch đã hoàn thành cho tôi đọc. Tôi từ chối. Vì thói quen của tôi là đọc bản raw qua công cụ dịch quen thuộc là Quick Translator. Tôi cũng chẳng kịp ngó qua coi những bản edit đã rất được hâm mộ trên mạng như thế nào.

Cảm xúc sau khi đọc một tác phẩm văn học là những gì đó khá tươi nguyên. Khóc hay cười, sầu hay hỉ, hận hay bi, hay những tham sân si… nhiều khi nó ám ảnh, mãnh liệt trong lòng mình đến mức, cầm bút lên thì sẽ vẽ không thể ngừng lại được, quên ăn, quên ngủ, chỉ còn biết những giấy và màu. Mảng nét và màu sắc là thứ để người vẽ thể hiện cái thế giới quan của họ. Nhưng mà Diễm Quỷ, hơi lạ lùng, là không gây cho tôi những xúc động mãnh liệt đến như vậy. Mọi thứ trong câu chuyện đều nhạt nhoà. Một tình yêu cũng không phải là oanh thiên liệt địa, những kiếp người phù du, cứ khư khư ôm những chấp niệm dường như đã hằn sâu vào xương tuỷ, những tịch mịch, cô đơn, không nhìn ra chiều rộng,  lại trải dài đằng đẵng đến vô biên. Thật ra, tôi là loại thích những mối thê tình, diễm tình và thảm tình. Nhưng rồi lại cũng chẳng biết nên đặt hai người Tang Mạch và Không Hoa vào loại nào trong số ấy.

Xúc động Diễm Quỷ đem đến cho tôi, không phải là khắc cốt minh tâm, không hề vấn vương ám ảnh, chỉ như một lớp bụi mù, mờ ảo như bước trong thâm vụ, để đến khi lắng lại, thì thành một lớp trần sa phủ mờ lên tâm thức. Không đau, nhưng trĩu lòng.

Tôi sẽ không giới thiệu cho một người bạn nào chưa đọc của mình đi đọc Diễm Quỷ.

Bởi có lẽ, đối với một số tác phẩm văn học, cái thời điểm mà người ta đến với nó, cái tâm trạng mà khi người ta đến với nó, những trải nghiệm mà người ta từng trải qua trước khi đến với nó, và nhất là, ai là người đang đến với nó, đều sẽ làm đổi thay diện mạo của tác phẩm kia trong lòng người đọc. Và cái diện mạo đọng lại trong tôi ấy, là không biết bao nhiêu lần Tang Mạch đối với bóng dáng rời đi của Không Hoa, ngậm cười chua chát. Không một lần ngoái đầu nhìn lại. Yêu càng sâu thì tuyệt vọng càng sâu. Hay là một Không Hoa ôm cái xác không hồn của người yêu mà mình vuột mất, ngồi giữa mênh mông hoa hải, nỗi tuyệt vọng khôn cùng vì một lần chờ đợi chẳng biết đến khi nào kết thúc. Là ngàn năm? Vạn năm? Hay vạn vạn năm? Đàn dạ nha bay khắp thiên nam hải bắc đến khi nào mới góp nhặt đủ những mảnh linh hồn? Nỗi tịch mịch khôn cùng trải dài trong câu chuyện.

Tất nhiên, những cái diện mạo kia, cũng chỉ là nhận thức chủ quan của cá nhân tôi, bởi vì cuộc đời tôi đã đi qua khiến cho tôi đọc xong thì mường tượng ra như thế, trĩu lòng vì những điều như thế. Chứ biết đâu với một bạn nào đó, đã trải qua những cuộc tình sâu nặng, đọc rồi lại sẽ thấy cảm động hơn vì mối thâm tình của hai nhân vật chính, về những xúc cảm tình yêu sau cả trăm năm vẫn chẳng thể phai mờ, ừ, biết đâu…

Tôi vẽ Diễm Quỷ cũng tự nhiên như thế thôi, bằng những cảm xúc trĩu trong lồng ngực. Nói thẳng, không và cũng chưa bao giờ vì lợi nhuận. Đơn giản, tôi thích vẽ đam mỹ, thế thôi.

Nhưng mà, nhìn thấy cái gương của P. Anh, bạn tôi, vẽ bìa Diễm Quỷ, up lên với tư cách đã viết rất rõ ràng là ” This will be used for personal print only ~“, cũng còn bị những gạch đá không thương tiếc và không hiểu vì sao lại thế của người hâm mộ tác phẩm, tôi rất bất ngờ và có tý chờn lòng. Ngạc nhiên khá nhiều về cách dùng từ và cách nói của một số bạn. Tôi không nắm chắc được P. Anh cảm thấy thế nào trước những lời lẽ đó, nhưng tôi thì khó chịu vô cùng, bứt rứt vô cùng. Tôi không thể hiểu nổi tại sao người ta có thể dùng những lời lẽ như vậy để nói về một bức hình như thế. Phải chăng là những người đang nhận xét ấy để cái tôi của mình quá cao và đặt lên trên những người khác, bất chấp cảm thụ của người nghe và chỉ nói để thoả mãn nhu cầu được thể hiện cái tôi của chính mình ?!!

Tôi có hỏi IPM về nhận xét của dịch giả và biên tập viên bộ truyện về hình ảnh mà tôi đưa ra, tôi nhận được những phản hồi tương đối tích cực. Tôi vui. Tôi hỏi một số người bạn của tôi, một số người đã thích Diễm Quỷ từ khá lâu, cũng nhận được những phản hồi tương tự. Tôi vui. Tôi nhìn Diễm Quỷ qua lăng kính văn học của tôi và tái hiện lại nó bằng màu sắc và đường nét. Nhưng tôi cũng chẳng định ốp cái thẩm mỹ ấy của mình cho những người khác, nên tôi vui vì có một số người đã tiếp xúc với tác phẩm đồng cảm với mình.

Nhưng có lẽ tôi đã vui mừng hơi sớm chăng ? Hoặc là những bài học đường đời vốn có từ bao lâu nhưng tôi vẫn chưa bao giờ là một anh trò giỏi?

http://www.facebook.com/ipmvn?ref=ts

Tôi cảm thấy thực sự bị xúc phạm nặng nề khi có bạn cho rằng tôi vẽ chỉ vì chạy theo lợi nhuận, không cần đọc tác phẩm mà chỉ nghe qua vài dòng tóm tắt. Xin lỗi, tôi không phải loại người như vậy. Có bức tranh nọ một bên xuất bản muốn mua bản quyền để làm bìa cho một tác phẩm ngôn tình, tôi từ chối, vì tôi vẽ cho ” Đào hoa y cựu tiếu Đông phong” thì nó chính là như vậy, xúc cảm, tâm trạng, hình tượng… Không vì bất cứ lí do gì tôi đem những thứ không thuộc về nhau (ấy là theo tôi nó thế) chắp ép cho nhau. Có một bạn nào đó đã nói ( xin lỗi, tôi không thể nhớ nguyên văn) bạn ấy không trách IPM mà chỉ trách tôi vì đã vẽ một bức như thế để mình hoạ cho một tác phẩm tuyệt vời như Diễm Quỷ của Công Tử Hoan Hỉ và hỏi tôi không cảm thấy xấu hổ sao?  Thật tiếc quá, với tôi thì Diễm Quỷ chưa phải một tác phẩm tuyệt vời, nhưng nó là một tác phẩm để lại nhiều dư âm sâu nặng trong lòng, vậy thôi. Tôi không xấu hổ và cũng chẳng thấy mình đáng trách.Tôi vẽ như tôi cảm nhận, tôi trăn trở, sống thật với chính mình và trân trọng đúng mức những tác phẩm nghệ thuật đã lướt qua đời mình thì có gì phải tự trách và thấy xấu hổ?! Nhưng tôi có tý buồn cho IPM, khi đã cố gắng thông qua facebook để tương tác với người đọc, rồi sau đó nhận được nhiều phản hồi khó có thể tưởng tượng như vậy. Liệu có bạn đọc nào đặt mình vào vị trí của người làm sách, và cảm nhận ra sao khi người đọc hùng hồn tuyên bố sẽ mua sách về để… xé bìa đi và thay bìa khác do mình thích vào? Tôi chẳng quan tâm đâu, vì trăm ngàn những bản in đều không có giá trị đối với tôi bằng một bản tranh gốc. Nhưng nghe chị tâm sự vậy, thấy chị buồn đến vậy, tôi cũng nao lòng. Thật lạ lùng, nếu đã mua sách xin đừng làm những điều như thế, còn nếu vẫn sẽ làm những điều như thế, cũng xin đừng nói thẳng tưng như tát vào mặt người ta như thế. Một cuốn sách ra đời là đứa con tâm huyết của cả một ê kip, xin bạn đừng bẻ chân bẻ tay con người ta rồi đi kể cho người ta nghe vậy.

Có những người dưng người lạ, dù có nói gì thì cũng biết vậy thôi, tôi chẳng buồn, chẳng đau. Nhưng có một người tôi quen, khá tôn trọng, lại cũng phát ngôn ra những điều gai trái, thì tôi buồn thật. Nào, các bạn đọc không ai nài nỉ van xin nhà xuất bản phát hành sách, thì bên xuất bản cũng có nài nỉ van xin người đọc mua đâu? Tự nguyện từ hai phía cơ mà?

Một người bạn của tôi nói, có những nhận xét, mình nghe xong thấy vui, thấy tự hào vì được chỉ điểm cho, để biết sai mà sửa, để  mà tiến bộ hơn lên, nhưng có những nhận xét, nghe xong, thật, chán chẳng buồn ngọ nguậy nữa. Có lẽ đúng là như thế thật. Những thầy cô giáo ở trường của tôi, hay những thầy cô đã dạy vẽ cho tôi ở Nhật, dù người tôi thích hay không thích, không bao giờ nhận xét một cách thô bạo đối với bài của sinh viên. Vì hội hoạ nó vô chừng lằm. Không thể đè chủ kiến cá nhân mình lên đầu người khác được. Tôi nhận được góp ý rất nhiều, nhiều khi còn rất vui vì điều đó và tung tẩy đi sửa sửa sang sang tác phẩm của mình. Đúng, không phải chỉ có người vẽ đẹp hơn mới có quyền nhận xét, nhưng mà , chỉ có người biết tôn trọng người vẽ mới có quyền nhận xét và những nhận xét ấy mới đáng để nghe, cái này, cũng rất đúng.

Ngao ngán.

                                                                – Trời đang mưa, và còn nợ 6 bài kí hoạ động vật…-

P/S: Nhân tiện, có bao giờ bạn cảm thấy chân dung Van Gogh vẽ không đẹp bằng De Vinci không ? *cười*

Advertisements

About Bạch Phụng

Ngã hữu nhất thốn tâm, Vô nhân cộng ngã thuyết./.
Bài này đã được đăng trong Cảm, Họa, Lan man và được gắn thẻ , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

3 Responses to Một thế hệ với cái TÔI khổng lồ

  1. mình thấy bìa rất đẹp,phối màu phù hợp với không gian lẫn nội dung truyện.Nếu phân tích kĩ thì mình không phân tích gì được,chỉ có thể dựa vào cảm nhận riêng thôi,và mình thích nó ,bạn đừng để tâm nhiều đến những lời nói ấy nhé,mình mong sẽ còn được ngắm nhiều tác phẩm mới của bạn.

  2. kaznguyen nói:

    Chào ss, đến bây giờ em mới biết được blog của ss. Em biết ss từ hồi Phan Thị vẫn còn rồi, từ đó đến nay cũng được một khoảng thời gian dài. Nói thật nét vẽ của ss ban đầu cũng làm em thấy “sượng” nhưng theo dõi miết rồi quen, quen và thích. Đến lúc vô tình nhìn thấy bìa Diễm quỷ em cũng tự giác mà bật ra ” A! Bạch Phụng!”, cảm giác lúc đó khó nói lắm (thật ra là em dùng từ rất dở nên ko biết miêu tả thế nào thôi). Một cm của em cũng không thể nào ảnh hưởng đến mọi người hay giúp đỡ gì cho ss nhưng em vẫn muốn thấy ss tiếp tục vẽ bìa cho truyện về sau ( nhất là đam mỹ ấy ạ!!!). Tuy hơi muộn nhưng em vẫn muốn nói em thích bìa diễm quỷ lắm, em cũng thích nét vẽ riêng của ss thích nhất là cách ss lên màu cho tranh ấy. Cứ xem em là người ngưỡng mộ ss đi, những gì ss và mọi người làm dc hồi ở PTFC cũng như bây giờ không phải ai cũng làm dc đâu ạ, được thấy lại một nét vẽ quen thuộc ngày xưa cũng động viên em phấn đấu và củng cố tinh thần cho em lắm đấy ạ:”>

  3. Khoi Nguyen nói:

    nghe thuat vo cung, nghe thuat vo chung, long nguoi cung nen nhu the.. binh yen cho ban 🙂

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s